Thứ Hai, ngày 03 tháng 9 năm 2012

Nghe hoa khôi lầm lạc sám hối



Chùa Q. B, một ngôi chùa nhỏ vùng ngoại ô ven thành phố đang hành lễ cầu siêu. Trong gian phòng “Vãng sanh đường”, khói hương nghi ngút, lan tỏa nồng nặc. Trên hương án, ngoài trái cây, hoa quả là bức ảnh đen trắng lồng trong khung kính hình một thiếu nữ bán thân, trạc 25, 26 tuổi, toát lên vẻ đẹp đoan trang, duyên dáng đầy quyến rủ. Sau tiếng gõ mõ cuối cùng của vị sư già, lễ cầu siêu chấm dứt.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa
Tôi ngước nhìn anh – người bạn lâu năm, thân chủ của buổi cầu siêu cho người vợ đầu quá cố đã 20 năm, nay mới tìm thấy xác. Đặt tay lên vai anh, tôi khẽ khàng: “Xin chia buồn với ông”. Anh đáp lý nhí: “Cám ơn”, rồi anh kéo tôi ra ghế đá góc sân chùa, dưới tán cây Ngọc Lan đang nở hoa trắng thơm ngào ngạt. Sau vài phút nặng nề, im ắng, anh chậm rãi kể cho tôi nghe, câu chuyện rời rạc ngắt quảng bởi những tiếng thở dài.

Anh kể: “Ông ạ! Lâu nay, tôi giấu ông và tôi cũng đã giấu chính mình, giấu một sự thật quá đau đớn. Suốt 20 năm nay, tôi gậm nhấm một nỗi băn khoăn, xót xa, ân hận... và cố trốn thoát cái ý nghĩ giày vò, đè nặng lương tâm tôi rằng mình là người có tội! Hôm nay thì mọi việc đã rõ ràng.”...Giọng anh chùng xuống, nghẹn ngào, rồi anh tiếp tục:

“Ông biết không, vợ tôi chết là do tôi đó!”. Tôi giật mình, sững sờ, một tiếng “ồ” phát ra từ trong cổ họng nhưng tôi vẫn im lặng, để tiếp tục lắng nghe anh kể: “Hôm đó, cách nay 20 năm, tôi còn nhớ là vào ngày thứ 7 trung tuần tháng 7 âm lịch, mùa Vu Lan, tôi nói dối vợ là tôi phải đi công tác xa, đột xuất mất vài ngày. Chờ cho vợ ra khỏi nhà, đi dạy, tôi trổ nóc la- phông trần nhà, trèo lên trốn trên đó với ý định đã nung nấu là quyết bắt quả tang vợ tôi ngoại tình với một tay đồng nghiệp dạy cùng trường mà trước đó tôi đã nghe phong thanh dư luận xì xầm, đồn thổi... khiến tôi đã có ý ghen tuông, nghi ngờ nhưng không dám làm to chuyện.

Nhưng ông ạ! Giá như...giá như đừng bày đặt mưu mô rình rập, giá như đừng chứng kiến ...thì hơn. Lúc nhìn thấy cảnh vợ mình lẵng lơ, ngả ngớn trong vòng tay tình nhân...người tôi giận sôi lên, tôi nghiến chặt răng, mồ hôi vã ra như tắm ...Không kìm nén được, tôi co người nhảy bổ xuống và quát lên như kiểu Trương Phi trên cầu Tràng Bản trong truyện Tam quốc: “Các người thôi ngay! Đôi tình nhân hốt hoảng buông tay, cái thằng đó, nó quỳ xuống, lạy sống tôi, mồm không ngớt lời xin lỗi.

Vợ tôi khi đó, vẫn ngồi trên ghế sa- lông, mặt xám ngắt, ngơ ngác, đầu tóc, quần áo xộc xệch như một cô gái điên và lí nhí nói với tôi như thanh minh: “Anh ... Em có lỗi nhưng chưa đến nỗi nào"...Tôi quát lên: Chưa để cho cô làm tình, cắm sừng lên đầu tôi phải không? Nếu tôi không xuất hiện thì điều gì sẽ xảy ra. Các ngươi là lũ khốn nạn!..”.

Anh ngừng kể, nuốt nước bọt rồi đưa tay lau những giọt nước mắt chảy tràn trên khuôn mặt. Vẫn cái giọng đều đều, chậm rãi đầy xúc động: “Sau vài phút nóng giận ngút trời, la lối, quát nạt, tôi lấy lại bình tĩnh và đề nghị cả hai người ngồi xuống trước mặt tôi và tôi yêu cầu viết bản tự thú, trong đó phải nói rõ mức độ tình cảm, tình yêu hiện tại, dự định ra sao và lời hứa hẹn...Rồi suốt hai ngày sau đó, cứ giáp mặt là tôi không tiếc lời chì chiết, miệt thị vợ tôi, tôi tỏ ra khinh rẻ cô ấy như một thứ gái hư, buôn hương bán phấn".

Vợ tôi chỉ khóc, cô khóc suốt mà không hề có lấy một lời thanh minh hay tự thú. Vợ tôi, cô ấy xinh đẹp, là hoa khôi của trường Đại học nhưng không hiểu sao từ đâu “ma đưa lối, quỷ đưa đường" lầm lạc vậy! Lấy nhau 6,7 năm con trai lúc đó hơn 5 tuổi nhưng vợ chồng tôi chưa một lần to tiếng, nặng nhẹ, chúng tôi yêu thương nhau lắm và có lẽ vì thế nên tôi lại càng căm, giận cô ấy và cũng vì thế cô ấy càng đau khổ, ân hận và bị “sốc” bởi những lời nói cay nghiệt, ác độc và phủ phàng của tôi. Ôi! sai lầm quá ông ạ, cũng chỉ hai ngày sau sự việc, vợ tôi đã bỏ nhà ra đi và ra đi mãi mãi.

Sáng hôm đó, tôi thức dậy muộn, không thấy cô ấy trong nhà, tôi nhìn quanh, trên bàn viết là tờ lịch ngày xé vội, phía dưới là một gói nhỏ. Anh biết không, mặt sau của tờ lịch là chữ viết của vợ tôi còn tươi màu mực: Vĩnh biệt anh và con thân yêu, còn gói nhỏ là đồ nữ trang của cô. Tôi như người mất hồn, có cảm giác như đất dưới chân mình đang sụt xuống... Vợ mình đi tự tử ư? Không có lẽ vì cô ấy yếu đuối không đủ gan góc và can đảm hay cô ấy cùng tình nhân đi vượt biên? Nghĩ đến đó, tôi vội thay đồ và phóng xe đến trường cô ấy dạy học, người nhà trường cho biết tay tình nhân vừa mới tới trường. Không kịp cám ơn, tôi quay xe và phóng như điên như dại về phía bến sông, cạnh nhà tôi.

Nhìn dòng nước chảy xuôi, thấp thoáng dập dờn những đám lục bình trôi, tôi thầm mong sẽ không là xác của vợ mình.

Sau ngày đó, tôi xin cơ quan nghỉ phép và nghỉ không lương, suốt hơn một tháng trời vạ vật, lang thang khắp hang cùng ngỏ hẻm nội ô, rồi tôi đi xa ra các vùng ngoại ô, tôi tìm đến các nhà chùa, nhà thờ, tu viện, thánh thất đủ cả mong tìm thấy hoặc nghe được một chút thông tin gì về vợ mình nhưng rồi tất cả vẫn “bặt vô âm tín” ...

Năm tháng dần trôi, vết thương trong lòng tôi cũng dần lên da và vơi bớt nỗi đau đớn, xót xa, ân hận. Mới đó mà đã 20 năm, con trai tôi giờ đã khôn lớn, cháu đã tốt nghiệp Đại học, đi làm, mặt mũi giống mẹ nó một cách kỳ lạ!

Anh ngừng kể, ngước lên, nhìn xa xăm vô định, tôi buột miệng:

- Thế sao mà sau 20 năm, ông lại tìm được xác vợ?

Anh cúi xuống, không trả lời thẳng câu hỏi của tôi mà lauxanh vungtrom giaitrisex tiếp tục kể: “Mới rồi, bên ngoại của con tôi ở ngoài Bắc, lần mò tìm kiếm và nhờ vả được một nhà ngoại cảm tìm mộ. Anh biết rồi đấy, xác vợ tôi được chôn ở bến sông vùng ngoại ô, theo người dân ở đó cho biết xác cô trôi từ trên thành phố xuống, họ vớt lên và chôn cất ngay tại bến“..

Sân chùa yên ắng! Cả hai chúng tôi cùng im lặng, tôi không muốn phá vỡ không khí này., Hãy để cho anh- người bạn thân thiết của tôi được nói ra những lời sám hối muộn màng./.


Thứ Tư, ngày 29 tháng 8 năm 2012

Bạn trai cũ cứ dùng mọi thủ đoạn bỉ ổi trả thù

Mỗi ngày tôi đều lên đây để đọc tâm sự của những bạn đọc chia sẻ trên mục Tâm sự. Bản thân tôi cũng có những khó khăn khó giải quyết, mong các bạn tư vấn giúp.

Năm nay tôi 21 tuổi và là sinh viên năm cuối hệ cao hinh sex đẳng của một trường đại học. Tôi may mắn được sinh ra trong một gia đình có điều kiện tốt. Ba mẹ tôi chăm lo, chiều chuộng con gái nhất mực.

Hai năm trước, khi bắt đầu là tân sinh viên, tôi gặp anh qua một game trên mạng xã hội. Ban đầu tôi chỉ nghĩ sẽ nói chuyện với anh cho vui. Sau đó tôi bắt đầu có tình cảm với anh. Mặc dù anh nói từng có gia đình và đã ly hôn.

Anh còn có con gái gần 3 tuổi. Nhưng bất chấp tất cả, tôi vẫn đến với anh. Anh là người đàn ông từng trải, chín chắn. Và đối với tôi, khi ấy anh gần như hoàn hảo.

Nhưng trái với suy nghĩ của tôi, sau những ngày tháng mới bắt đầu yêu, anh ngày càng tỏ ra lạnh nhạt với. Tuy vậy, tôi vẫn yêu anh tha thiết. Sau một thời gian tôi cố gắng, anh đã thật sự yêu tôi.

Đối với tôi, lúc đó không gì hạnh phúc bằng. Nhưng sau đó tôi mới biết thật sự con người anh không hoàn hảo như tôi nghĩ. Anh là người đàn ông cuồng ghen. Anh cấm đoán tất cả những mối quan hệ với bạn khác giới của tôi. Anh không cho tôi đi chơi với bạn bè.

Tôi cảm thấy bức bối vô cùng, nhưng vì yêu và không thể sống thiếu anh nên tôi âm thầm chấp nhận. Nhưng lau xanh giọt nước đầy có ngày cũng tràn ly. Một năm yêu nhau, vì không chịu được tính ghen tuông của anh, tôi đã chủ động chia tay.

Đương nhiên anh không đồng ý. Anh liên tục khủng bố điện thoại của tôi, ép tôi quay lại với anh. Anh dọa sẽ nói cho gia đình tôi biết về quan hệ của hai đứa.

Phải nói thêm là anh năm nay đã 30 doc truyen sex tuổi, còn tôi chỉ là cô gái mới lớn nên việc yêu người có vợ là điều gia đình tôi không thể chấp nhận. Vì thế tôi chỉ dám lén lút yêu anh mà không công khai cho gia đình biết.

Sau khi chia tay anh một thời gian, tôi đã gặp và quen người đàn ông khác. Nhưng không hiểu sao anh biết được và phá tôi cùng người yêu mới. Vì vậy, chuyện của tôi và người yêu mới không thành.

Sau đó tôi cũng đồng ý quay lại với anh. Vì là sinh viên, chưa tự đi làm được nên đôi khi anh cũng giúp đỡ tôi dăm ba trăm để chi tiêu. Ngoài ra, vì không muốn người khác liên lạc với tôi nên anh đưa cho tôi sim điện thoại (trước đây anh mua cho vợ cũ của anh) để tôi dùng.

Sau một thời gian quay lại, tôi càng nhận ra anh là người ích kỷ và gia trưởng. Tôi không được thoải mái và tự do nên quyết định chia tay anh thật sự.

Chia tay anh, tôi thấy rất hụt hẫng và chán nản nên đã đi làm bán thời gian tại một quán cà phê sang trọng ở thành phố. Tôi cũng xin nói thêm, tôi thật sự không đẹp mà chỉ dừng ở mức ưa nhìn. Nhưng tôi được thừa hưởng gen cao từ bố.

Tôi cao gần 1,7 mét và đôi mắt ướt át làm cho bao người nhìn vào thấy động lòng. Đó là ưu điểm của tôi. Sau một thời gian đi làm, tôi lọt vào mắt xanh của một đại gia. Tôi được săn đón, được người đàn ông lớn tuổi hơn cả ba tôi đề nghị làm bồ nhí của ông.

Nhưng tôi đã kiềm chế được bản thân và không chấp nhận. Bởi vì tôi không muốn làm người phá hoại hạnh phúc của người khác. Đúng hơn tôi sợ ánh mắt khinh bỉ của mọi người nếu tôi làm vậy.

Nhưng ông trời cũng cho tôi gặp anh. Anh hơn tôi 18 tuổi và nhìn anh trẻ hơn tuổi rất nhiều. Anh là giám đốc một công ty cỡ vừa và là một khách quen của quán cà phê nơi tôi làm việc.

Anh chủ động xin số điện thoại của tôi và xin làm quen. Sau một thời gian nói chuyện, tôi cũng đồng ý đi chơi với anh. Hàng ngày tôi lên mạng trò chuyện với anh, anh cũng đã có gia đình và ly dị.

Nhưng tôi quên mất rằng người yêu cũ cũng biết mật khẩu nick yahoo của tôi. Anh đã vào nhật ký trò chuyện và đọc được những cuộc nói chuyện của tôi với người đàn ông kia.

Anh đe dọa chửi bới tôi khốn nạn, lăng loàn, mê trai. Nói chung, anh dùng toàn những từ ngữ cay độc nhất có thể để xỉ vả tôi chỉ vì tôi yêu một người hơn mình 18 tuổi.

Người yêu cũ còn đe dọa sẽ gửi người yêu mới của tôi những tấm ảnh và clip của chúng tôi khi còn mặn nồng. Tôi rất lo sợ, vì vậy tôi cũng không dám gặp người yêu hiện tại nữa.

Tôi tránh mặt anh, dù tôi yêu anh tha thiết. Tôi sợ những tấm hình kia sẽ đến tay anh, khi ấy anh sẽ khinh bỉ tôi. Xa anh mà lòng tôi rất hụt hẫng và tiếc nuối. Hàng đêm tôi vẫn khóc khi nhớ về anh.

Còn người yêu cũ của tôi hết xỉ vả lại đòi lại tiền mà khi còn yêu nhau anh chu cấp cho tôi. Anh còn điện thoại cho mẹ tôi để đòi tiền. Thật sự tôi không truyen sex biết tôi nợ anh tiền khi nào vì số tiền đó là do anh ta tự cho tôi.

Hàng đêm anh ta vẫn nhắn tin điện thoại liên tục khủng bố tôi. Khi thì xỉ vả, khi thì nói vẫn yêu tôi và muốn quay lại. Tôi thật sự rất ghê sợ anh ta. Trong lòng tôi yêu bạn trai hiện tại của tôi rất nhiều. Tôi phải làm sao?

Vì nghi có ảnh sex tôi đã không thể lấy chồng

Chỉ vì có khuôn mặt quá gợi tình mà mấy lần liền tôi bị nhà chồng tương lai hủy hôn và bất đắc dĩ trở thành nạn nhân của các bức ảnh, clip sex.

Chào bạn Nguyệt Anh - Tác giả tâm sự: “4 lần ra mắt nhà chồng tương lai không thành”!

Hôm nay, đọc tâm sự của bạn, tôi cũng thấy mệt mỏi và lo lắng hệt như bạn vậy. Tôi cũng năm lần bảy lượt đối mặt với sự hủy hôn bởi nghi án ảnh sex.

Phải vất vả lắm tôi và anh mới đến được với nhau. Nhưng mối tình lâu năm này không vượt qua được rào cản nghi ngờ. Bất đắc dĩ, tôi trở thành nạn nhân của các bức ảnh, clip sex. Còn người yêu tôi thì hậm hực hờn ghen, mất dần lòng tin vào bạn gái.

Tôi năm nay 26 tuổi. Cái tuổi hội tụ đủ sự mặn mà về nhan sắc. Tôi chẳng dám nhận mình có sắc đẹp “nghiêng nước nghiêng thành” nhưng lại có khuôn mặt rất gợi cảm.

Người đàn ông nào gặp tôi cũng đều bảo tôi có khuôn mặt rất gợi tình. Quả thật, tạo hóa sinh ra thế nào thì tôi biết vậy. Chứ có phải tôi tự tạo nên khuôn mặt mình để hút người khác giới đâu. Sự thực đó, chẳng mấy ai hiểu, nhất là người yêu tôi.

Chúng tôi đã yêu nhau được 4 năm nay. Bề ngoài trông anh khá bình thường. Nhưng anh thu hút người khác bởi sự vui vẻ, năng động và thích giao tiếp. Ngay ngày đầu quen, tôi và anh đã bị tiếng sét tình ái đánh trúng.

Thuở yêu đương, người yêu tôi có tính chiếm hữu khá cao. Có lần, anh đã đấm vào mũi người bạn thân vì lỡ lời nói tôi có khuôn mặt gợi tình. Anh yêu cầu tôi không được trang điểm khi đi tới đám đông.

Tôi không hiểu sao cánh đàn ông cứ nhìn tôi với vẻ hau háu muốn ăn tươi nuốt sống. Nào tôi có ăn mặc hở hang chỗ nào đâu. Tôi lúc nào cũng phải thu mình lại, doc truyen sex tránh ánh nhìn của cánh mày râu. Rốt cuộc, chỉ tại tôi có khuôn mặt quá… gợi cảm.

Sau ngày tôi về gặp mặt gia đình anh, bạn trai đề nghị tôi cho anh chụp ảnh bán nude để làm kỷ niệm của chỉ hai đứa. Dù không hứng thú lắm nhưng trước lời đường mật của anh, tôi không chối từ.

Thảm cho tôi, điện thoại của anh bị hỏng, phải đem ra hàng sửa. Những bức ảnh riêng tư về tôi đã bị phát tán lên vài trang web đen. Em trai người yêu tôi vô tình xem được các bức ảnh này.

Thế là mọi người nhà anh đã kiên quyết phản đối không cho làm đám cưới vì nghi tôi hư hỏng. Nước mắt tôi rơi mỗi đêm. Chúng tôi đã mất hơn 2 năm nữa để giải thích với gia đình anh về chuyện này.

Cuối năm trước, tôi được gia đình anh chấp nhận cho tới thăm nhà lần nữa. Tôi đã nhanh chóng học mấy món tủ của chị gái để trổ tài đầu bếp. Cả nhà ăn uống rất vui vẻ. Mẹ chồng anh còn đề cập đến chuyện cưới xin của chúng tôi nữa.

Nhưng lúc người yêu chuẩn bị đưa tôi về nhà, cậu em họ anh chạy vội đến báo chuyện: “Chị ta ngựa quen đường cũ phơi ảnh sex khắp nơi”. Cậu ấy đã mở máy tính cho cả nhà anh xem ngay tại trận.

Hàng loạt các bức ảnh cô gái trần như nhộng với nhiều tư thế uốn éo gợi dục. Tôi chết lặng bởi nhìn khuôn mặt trong ảnh chính xác là tôi. Cả nhà anh nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ. Anh tát tôi một cái đau điếng.

Tôi mang nỗi oan từ trên trời rơi xuống. truyen sex Ngoài thời gian đi làm, tôi cố gắng lên mạng truy tìm thủ phạm đã hại tôi. Tôi lập một nick lấy tên nam giới và kiếm tình trên web đen.

Sau hơn 2 tuần “chinh chiến và giăng bẫy”, tôi đã tóm được kẻ fake shop. Hắn hỉ hả kể cho tôi nghe chiến tích “lột áo” của 5 cô gái. Hắn vào facebook kiếm ảnh phụ nữ có khuôn mặt đẹp gợi cảm và file có dung lượng lớn.

Sau đó, hắn đã dùng những kỹ xảo giống hình dáng người tôi. Nếu không phải dân IT thì khó có thể nhận diện được điểm khác biệt của những bức ảnh này.

Tôi đã cho người yêu và gia đình anh xem đoạn chat vạch trần sự oan ức của tôi. Tôi phải nỗ lực rất nhiều để chứng minh sự đảm đang và chân thành. Gần một năm sau, gia đình anh mới bắt đầu chấp nhận tôi. Nghĩ tới bạn gái đã “cứng” tuổi, anh cũng quyết định kết hôn.

Sau lễ ăn hỏi hơn chục ngày, lại tin sét đánh bủa vây tôi. Trên mạng xuất hiện clip đôi trai gái đang làm tình. Tệ hại thay, nhân vật nữ có khuôn mặt rất giống tôi. Họ hàng nhà trai biết chuyện phản đối kịch liệt. Người yêu chán tôi nên đã thường xuyên gọi điện tâm sự với bạn gái cũ. Họ còn công khai hẹn hò đi chơi với nhau.

Tôi phải giương mắt nhìn đoạn clip sex này nhiều ngày để tìm ra lỗ hổng. Mãi tôi mới để ý đến chuyện, các nốt ruồi trên cơ thể cô diễn viên phim cấp 3 và tôi khác nhau. Một lần nữa, nghi án sex của tôi được hóa giải.

Chỉ còn 1 tháng nữa, tôi sẽ chính thức bước chân lên xe hoa về nhà chồng. Lòng tôi lo sợ quá, chẳng biết còn cái ảnh, clip sex nào gán cho tôi nữa không? Sao số tôi đen đủi quá! Chẳng lẽ tất cả chỉ vì tôi có khuôn mặt gợi tình?

Chủ Nhật, ngày 26 tháng 8 năm 2012

Tâm sự thanh niên tỉnh lẻ "say nắng" gái thành phố

Các thím ạ quê em cách Hà Nội khoảng 200km...Tháng trước ba má em chuyển em lên HN học cho nó chất...nói là chuyển thì ko phải nhà em thuê 1 cái nhà trọ ở huyện Thanh Trì,làng em nổi tiếng với nghề trồng dưa hấu,dưa to tổ bố độ bằng cái ca múc nước,nhà em với nhà thằng bạn thân em thu mua hết dưa trong làng lên trên đây bán.Nếu các bác đi qua đường Giải Phóng,trước cổng THPT Việt Nam Ba LAn tầm các buổi trưa chủ nhật,thấy một thằng da ngăm đen đội cái mũ tai bèo,chân đi chaco đứt dây,mặc áo thể thao của tuyển Italya thì đó là em.Dưa em bán 10k/1kí,mua 2 quả tặng 1 miếng ăn thử xem có ngọt ko.. ở quê..,em luôn là 1 thằng học rất giỏi,tích cực tham ra các hoạt động văn hóa văn nghệ,em được giải chú chim sơn ca của xã,được trao huân chương kháng chiến,bằng khen người tốt việc tốt...bla bla..rất nhiều.Gái làng bu em cứ phải gọi là như kền kền bu xác.Rốt cuộc là vẫn chưa có người yêu,em được chuyển vào 1 trường THPT gần nhà tầm 5km,à quên em và bạn em năm nay lên 12.
Sáng hôm lên nhận lớp,em cứ tưởng là học sớm như ở quê,thế là đến từ 5 rưỡi chả có ma nào...mình với thằng bạn,bạn em tên Tỉu,em tên Chén,khổ thế đấy các cụ dưới quê toàn đặt tên như thế thôi,bảo là để dễ nuôi,jj đấy..

Hai thằng ngồi cạnh gốc cây bóc bánh đúc ra ăn,khoảng 1 tiếng sau thì các bạn cũng đến.Con trai thì mình thấy xấu nhưng mà kết cấu nó được,đầu thằng nào cũng vuốt vuốt lên gió thổi hoài chả thấy bay kểu như baloteli ấy.
Còn con gái thì thôi rồi lượm ơi..xinh từ cái móng chân đổ đi,xinh từ cái mụn cứt ruồi đổ lại..em nào em lấy đều đẫy đà,không như mấy ẻm ở dưới quê

Hai thằng lại bắt đầu chúi mắt vào 1 cái mông,cái mông nhìn vừa quen vừa lạ,cứ đánh đi đánh lại với biên độ bằng khoảng 0.3 métthế là hai thằng cứ bám theo cái mông ấy,nó lắc sang bên nào đầu 2 thằng lại nghiêng về bên đó,cuối cùng là em ấy vào WC. Thằng Tỉu la lên:
-thôi chết rồi anh Chén ơi,mình đi tìm lớp thôi, chắc sắp chống rồi,sau một hồi thì cũng tìm được phòng A305,mệt bở hơi tai.Cô chủ nhiệm gọi hai thằng vào lớp:
-Hôm nay có 2 bạn Trần Chén và bạn Dương Tỉu đến học lớp ta,xin cả lớp cho 1 thằng pháo tay nào,em thì sướng lắm,còn thằng Tỉu nó hơi ngại thì phải. à đúng rồi nó mặc cái quần nâu vá lỗ chố thảo nào...cái thằng này đúng là ko có phong cách thế nào cả,trước khi lên HN mình cũng hỏi đám zai làng là gu thời trang trên đó thế nào,bọn nó bảo là quần rách rách,loang nổ,chấm bi..bla..bla..thế là em lấy cái kéo cắt ngay gần đũng cái quần bò xanh mà mẹ mới mua hồi tết,chạy sang bà mượn lọ vôi mà bà hay dùng để ăn trầu chấm chấm vào quần,rất là hợp tông..Chết mải lan man quá trở lại với chủ đề thôi.
Cô giáo kêu 2 đưa ngồi vào 2 cái bàn dãy dưới,đến cái bàn cuối cùng thì 2 thằng nhận ra 1 điều ...cái mông vừa nãy đang ngồi ạ..em với nó tranh nhau cuối cùng là em dành được,thế là em tót vào cái bàn ấy,cái mông cười tủm,à quên cô bé cười tủm 1 cái rõ là ấm áp.Em cũng đưa váy hình chữ V lên cằm....... cười 1 cái rất là sành điệu,,giống như trên cái quảng cáo keo bọt Oxy mà em hay xem trên vô tuyến.cô bé bịt miệng quay mặt đi em đoán chắc là xấu hổ kết mềnh rồi đây mà.. 


Chắc 1 số thím cũng hỏi tại sao em trai quê mà cũng biết vào voz..thực tế là em có biết gì đâu...hơn tháng trước ba má kéo ra đây rồi nhét em đi vào mấy cái lớp học thêm loanh quanh khu đại học Bách khoa ấy ạ,chân ống thấp ống cao bước vào lớp thì lòng xao xuyến gái HN từ lúc ấy rồi,xấu có đẹp có,mông to có,ngực to có..cái gì cũng có.Tính em là vốn dĩ thật thà bước vào cái là lựa ngay bàn có gái xinh mà dấn vào thôichả nghĩ gì. úp mặt xuống bàn,,nghiêng mình sang bên ,nhìn bạn bên cạnh...nó lườm em,em lườm lại,em nháy mắt cho cái nữa..nó thở dài ... xách balo đi ra bàn khácchắc ngượng đây mà...Lúc đang học thì mấy cậu ở bàn trên nói mấy cái chuyện về 4rum mình,em thấy hay lên mỗi lần đi bắn gunny với thằng Tỉu lại mở voz lên đọc,cũng khoái.

Trở lại với cái mông đang ngồi trong lớp,con bé này xinh lắm cái thím ạ da trắng,mắt to,lốp căng đét,vòng 1 phải to bằng nửa trái dưa hấu của nhà em,em thì cả đời ăn dưa hấu rồi,nhưng mà chưa bao giờ sờ vào cái giống dưa này bao giờ cả.....lên lúc ấy cứ dán mắt vào mà nhìn thôi.Nó thì đang ngủ gật,được 1 lúc thì em lay nó dậy:
-ơ thế cậu ko học à
-ko,cuối năm đi lấy chồng
-sao lại thế
-học ko vào,thế cũng hỏi
Em ngỡ ngàng quá các thím ạ,xen thêm cả sự tiếc nuối..thế là với tấm lòng của 1 bậc đại trượng phu,mênh mông như biển lớn,em quyết tâm phải cứu vớt cuộc đời bất hạnh này.Nó hỏi em là từ đâu chuyển tới,em bảo là từ dưới quê lên,bố mẹ đi buôn bán tứ xứ nên phải đi theo...tiện thể kể luôn hoàn cảnh xuất thân của em..Lúc 3 tuổi đã biết quét nhà,rửa bát..6 tuổi,lên lớp 1 đã ra đồng gieo mạ,thu dưa phụ cho bố mẹ,12 tuổi đã thành thạo tất cả việc nội chợ trong ra đình,sáng cắp thau ra mương giặt quần áo,trưa về nấu cơm dọn dẹp nhà cửa,chiều đi thồ nước gạo, ngoáy cám cho lợn ăn..lên 16 tuổi đã biết đi cưa gái khắp làng trên xóm dưới,tham gia các hoạt động văn hóa trong làng xã,uy danh nổi như cồn đâu đâu cũng biết,người người ngưỡng mộ..ba hoa một lúc thì con bé nó hỏi:
-vậy chung kết là cậu có ny chưa
-chưa
-eo,thế là lừa đảo à
-ko thật mà tớ học cũng giỏi lắm,để tớ giúp cậu nhớ
-thôi ko cần
Đúng lúc ấy bà giáo dạy hóa gọi 2 đứa lên bảng,em đang cầm máy tính bấm bấm thì thấy mặt con bé cứ xị ra,thấy tội nghiệp vậy là em đọc luôn lời giải cho nó chép,5 phút sau nó xong bài đi về,em thì vẫn đứng đấy với cái bẳng trống không,đang định làm thì bà giáo bảo:
-anh này phắn
-anh là học sinh mới phải không?
-vâng vâng em tên là Chén
-à,vậy thì anh chén nhận 0 điểm
Em ăn 0,con bé được 10 điểm.Về chỗ nó cảm ơn em rối rít
-cảm ơn Chén nha.Nó cười toe 1 cái,em suýt ngất,nó bảo nó tên là Y,rồi 2đứa thân nhau từ đó 


**tiếp 21/7 lần 2
Các thím thông cảm bây giờ em mới được về nhà,hôm nay HN nóng dưa cháy ạ,nhân tiện cảm ơn luôn cái bác lúc trưa nhà ở bên Pháp Vân thấy em lập thớt ở trên này,ra ủng hộ em 25 nghìn dưa đã thế lại còn bo thêm 5 nghìn,cảm ơn bác nhiều..ba má em ra trông thay em rồi.Đọc mấy com mần của các thím thấy toàn bảo em chém gió không,nhưng mà nó là thiệt đấy ạ,tính em nó sinh ra đã vậy rồi,ăn nói rất lung tung,đôi chút có hơi sai sự thật...bọn bạn em dưới quê nó bảo em vui tính...gái làng nó lại bảo em là thằng dở hơi ăn cám lợn,mặc dù trong thâm tâm em nghĩ em vẫn là 1 người tài sắc vẹn toàn 10 phân vẹn mười.

Bây giờ vào chủ đề chính,con bé em dự là nó khá kết em đấy ạ,em vẫn kèm em ấy 3 môn toán lý hóa,mỗi tội nó hơi ngu dạy mãi mới vào..đến giờ ra chơi,em và thằng Tỉu đi đái,nó đang nói chuyện với nhỏ bạn thân trong lớp,quay ra phía cửa sổ gọi em:
-Chén ơi,cậu ra mua tớ chai nước nhớ
Đéo mẹ lúc ấy mặt em dài như cái bơm các thím ợ.đành dứt tiền mua cho em nó,mỗi ngày mẹ cho 20 ngàn để ăn sáng với ăn trưa,lúc về nó gửi trả em tiền nhưng mà em ko lấy,cho nó vipVậy là độ 2 lần đi đái với thằng Tỉu lần nào cũng nhờ mềnh mua nước,vậy là chừa luôn ra chơi ko dám đi đái.Thằng Tỉu nó đi cùng em,vừa đi vừa cười ,như bố chết không bằng,em bực lắm nhưng ko làm được gì,vì suy cho cùng kiếp chăn rau nó phải thế

Ngồi trong mấy giờ Anh,Văn thấy con bé cứ rút AIfôn3 ra nhắn tin với thằng ôn nào mà em sốt cả ruột,nó cũng hỏi số điện thoại em là gì cơ mà.Em bảo là vừa mất con Eodi má mua cho hơn 7 triệu,nó cứ ngồi trong giờ trách mình nào là:"Chén hư lắm","Không cẩn thận gì cả","đồ hậu đậu"...blabla..Mặc dù từ trước tới giờ em có biết di động là cái mịa gì đâu,cái cục gạch còn đang mơ,nói chi là mất cái AiFôn với chả EOdi.Nó hỏi ních chát thì em cho ngay,tối hôm ấy chát với em ấy tận 20 phút cơ mà cứ khoảng 4 phút em mới nhắn lại cho mình một tin với tiêu đề đại loại là :"ờ","ừ,cũng được","ừm",,em cũng dự là tim em ấy có mềnh rồi.ha ha
Mọi chuyện cứ tiếp diễn êm đẹp cho tới ngày hôm sau,ngày mà em bị lộ tẩy bản chất...........bản chất là 1 thằng bán dưa hấu
>>**tiếp 22/7
Sáng ngày sau dậy,ra bàn uống nước thấy má để lại 1 mẩu giấy nhắn:"học về giặt mẹ chậu quần áo".Bây giờ mới 6 giờ mà 7 giờ 15 phút em mới vào lớp,vậy là em nghĩ giặt luôn thể ...trưa về còn đi đánh nét với thằng Tỉu,thế là đi kiếm ômô,gói ômô dắt trên nóc nhà tắm .bị chuột cắn rơi con mịa nó hết vào hố xí,em thì cứ đứng đấy nhìn cái hố xí đầy cứt với bột giặt.chẳng lẽ lại lấy tay móc lên 1 ít dùng tạm 

Vậy rồi thằng Tỉu nó qua gọi em đi học,vào tới lớp thì đứa nào nó cũng nhìn em với thằng Tỉu,một số còn cười đểu,em đoán là có vụ gì hót đây mà,về chỗ ngồi,vén váy chào con bé,nó ko thèm đáp lại luôn,em kêu nó dạng vở ra để em còn dạy nó thực hành,có thế thôi mà cũng bảo:
-Thôi ko cần lo cái thân mình đê
Ra chơi,thằng tỉu nó kéo em vào góc lớp thì thầm cái này các thím ợ
-Chết cả lút rồi anh chén ơi
-sao
-cả lớp biết anh em mình đi bán dưa hấu
-biết dư lào
-bọn nó bảo là ở trên Fây Búc gì gì đấy
-thế mày có biết cái món ấy ko
-có,em có cái địa chỉ Fây Búc của con Q ngồi cạnh,tí về mình ra nét xem tềnh hềnh dư lào nhớ
-ừ ừ cứ thế mà làm
-nhưng mà anh chén ơi để vào được Fây Búc phải mất 20 ngàn tiền đăng ký nữa
Đéo mịa,em lại phải móc 20 nghìn ra đưa cho thằng Tỉu,thôi cứ cho là của đi thay người.Học xong 2 thằng ra quán mở xem ngay.Lần lần 1 lúc thì ra cái bài của bọn nó nói bọn em.Hóa ra là chiều qua đi bán dưa,2 đứa con gái đi qua chụp được vài kiểu rồi nhét vô đây.Thằng Tỉu mặc quần nâu vá lỗ chô + áo ba lỗ trắng màu cháo lòng.Em thì được bon nó khen đẹp trai hơn là quần đùi hoa xuyến chi + áo đồng phục trắng.kéo trang xuống dưới thấy cái ních có ảnh của con bé Y ,với một bình luận hết sức độc đáo."2 bạn này ở Cao Đà về đó haha".ôi cái bình luận yêu thế,cho dù không biết Cao Đà ở đâu nhưng em liên tưởng đến 1 nơi trời trong xanh,nơi hội tụ của các bậc kỳ tài trong thiên hạ,ấn thử vào cái mặt em nó hiện ra cái trang khác,mở ảnh ambum em ra,:ối rồi ôi,hơn xem XXX các thím ạ.Cả buổi học ngày hôm sau con bé cũng bơ em luôn,hỏi tại sao thì em ấy bảo là:
-Tại con mịa cháu
Ơ sao lại lôi gia đình em vào chuyện này hay là em chưa dẫn đến nhà, giới thiệu gặp mặt ba má em hở các thím.
**Tiếp 22/7 lần 2

Trước khi kể tiếp thì em xin đính chính lại là đây là chuyện thật nhé,chi tiết các thím lên trên xem ấy
Và cái ngày nặng nề đó cũng qua nhanh thôi.Tối ấy em lại ra trông hàng cho ba má ạ.Bây giờ em xin được miêu tả kỹ hơn cái gia cảnh nhà em.Em là con một trong nhà ợ,ngày xưa nhà em nghèo đến mức ko có mồng tơi mà rớt nữa,nên mấy công việc nhà cửa cơm nước em rành lắm,nhổ răng cho lợn,cắt móng chân cho gà biết tuốt .4 năm về trước ba má theo chân mọi người đi buôn dưa hấu và dần dần khá khẩm lên.Bây giờ nhà em cũng đang sở hữu một con ôtô loại hịn.

Cái xe ôtô chở hàng 5 tạ mà ngày nào em cũng chở dưa ra Giải Phóng bán ợ,chắc các thím cũng đang thắc mắc là tạo sao em biết lái cả ô tô đúng ko,chả là dưới quê hay tổ chức mấy cuộc đua công nông thường niên,em cũng tham gia,toàn về nhất các thím.Bố em bảo lái công nông giỏi thế,lên cho em lái hẳn ô tô luôn,mấy thằng CSGT gặp em cứ gọi là tắt điện,bổ sung thêm là thằng Tỉu nó cũng lái được ô tô nữa nhà nó cũng có con suzuki 5 tạ y chang nhà em luôn.

Lược một đoạn,tối hôm đó trời nó mát,chuẩn bị dông ạ,thằng Tỉu bảo nó về trươc còn ngủ,em ở lại,ngồi sau thùng xe đọc rách mấy tờ báo mà đéo có ma nào mua.Trời nó bắt đầu sấm và mưa.Dự là về rồi,nhưng ở đâu có con bé đy xe đạp phóng tới chỗ mềnh.Tưởng ai hóa ra con bé Y,quần đen bó chật cả khe đít,áo trắng bó sát mình, người nó ướt nhẹp,phần trên gần như là trong suốt,em nhìn vếu và xu chiêng lồi ra rõ mồn một cơ mà.Nó bảo em là cho Y đứng nhờ tý.ừ thì nhờ.em lôi cái ghế nhựa ra cho nó ngồi.Được một lúc nó kêu đói,đéo mẹ,
-Thế đi đâu mà giờ mới về
-đi học thêm,ko có mang theo áo mưa
-ăn gì chưa
-chưa nên mới đói,hihi
Em chui vào trong xe,lôi một quả dưa ra,thái 1 khoanh dưa,bổ làm đôi, chia cho nó 1 nửa,2 đứa ngồi gặm.
-mịa,dưa gì mà nhạt như nước lã thế này.
Em tịt luôn mấy thím ạ,con mất nết,có cái bỏ vào mồm là phúc lắm rồi lại còn đòi hỏi,cơ mà nhạt thật ạ,lấy nhầm quả xanh,chưa chín hẳn.15 phút sau nó kêu lạnh,em kệ mịa,nó kê ghế xích vào gần em,ngả đầu vào vai,ôi đã quá các thím ạ,thế là em ấy kết em rồi.

5 phút sau thì mưa tạnh,nhanh vãi luyện bắc giang,nó thẹn đỏ cả mặt,dắt xe đi về.Em chạy sau cầm trái dưa hấu,đưa cho em ấy
-Ơ từ từ,cho tớ biếu 2 cụ ở nhà trái dưa hấu
-thôi,dưa anh nhạt bỏ xừ
ôi mèm ơi,,nó gọi em là anh các thím có nghe thấy gì ko???
-ko được cầm lấy mau
nó định bỏ chạy,thế là em vứt con mịa vào giỏ xe nhà nó,rồi nó chào em đi về.Em cũng về,đi đến đoạn đầu ngã 3 Quốc Bảo thì thấy trái dưa nhà ai ném ở vệ đường,phí quá nên chạy xuống xe, nhặt bỏ vào thùng.
**tiếp 23/7
Hôm nay đi học sáng,trưa về lại còn phụ mẹ trông dưa,khổ từ sáng tới giờ bả đã ăn cái gì đâu,chiều em còn đi học nữa

Trở lại với cái chuyện tối hôm ấy,em về làm 1 giấc khỏe cả người.Sáng sau lên lớp 2 đứa nhìn nhau rất tình cởm,đang giờ văn,em đánh bạo cầm tay con bé,đíu mịa tay gì mà mịn màng lại còn mềm mềm âm ấm như nắm xôi ấy. ƯỚC gì em được cắn một miếng.đang mở dở thì,
-cậu làm cái trò thô bỉ zề thế
Em bỏ tay con bé ra đơ luôn,trả lời với giọng ấp úng
-ôi tớ xin lỗi,nhầm nhầm..
Em còn thấy con bé quay mặt đi,lẩm bẩm nhi nhí cái gì đó,hềnh như là câu "bố thằng bệnh" ,ko biết bố bạn thân của con bé bị bệnh gì mà sao nó lo lắng quá.1 lúc sau nằm ngủ luôn,cái AiFôn thì vẫn để trong hộp bút,em cầm lên xem.Hình nền chờ có hình con bé đang bĩu môi trợn mắt lên,em đoán chắc là bị nhiệt miệng lên chụp thử cái xem vết nhiệt thế nào.Lướt cái mũi tên sang bên,mở vào mục hình ảnh xem 1 hồi.Trong tất cả các tấm ảnh của con bé em lựa ra được 4 tấm đáng để em suy nghĩ nhất.

Tấm đầu tiên,4/2 ,con bé và một thằng đang cầm 1 cái bánh ga tô,kê ở trước cằm,em đoán là bạn
Tấm thứ hai,16/4 là thấy con bé đang tựa đầu vào vai 1 thằng khác,em đoán là họ hàng hang hốc gì đó
Tấm thứ ba,22/5,lúc đó nó đang tì má vào thằng đẹp trai ngồi bên cạnh,thân như này em đoán là anh trai đây mà
Tấm cuối,18/7,là cái lúc em đang nhặt quả dưa hấu ở vệ đường,bỏ vào thùng..ôi đệt cái chỗ đấy là trước cửa nhà em hay sao ấy,thấy góc ảnh cao cao khoảng tầng 2 tầng ba.

Em đặt lại như cũ,tiết sau đang giảng bài cho con bé tự dưng lại buột miệng hỏi
-Dưa tớ cho hôm nọ ngon ko Y-bệnh nghề nghiệp đéo sửa được
Con bé gật gật cái đầu,nhoẻn cười nhìn em bằng ánh mắt bí hiểm,làm em căng thẳng tưởng chết mịa nó mất.
**tiếp 23/7 lần 2
Hôm nay bão về mưa to quá,lọ mọ mãi mới về được đến nhà...Hầu hết các thím bảo là em chém, trưa nay có 1 thím đến mua dưa của em,chụp ảnh về rồi đấy ạ,hình như ở trang 14 đến 18 gì đấy,ko rõ 
Nhích thôi,các tiết còn lại hai đứa chả nhìn nhau dù một lần,em bơ luôn cho nó hót,tan học con bé nhờ em đèo về,xe nó hỏng,hỏng cái con mẹ nhà em ấy,xe anh đang non hơi,1 tháng ko bơm rồi cơ mà vẫn phải đèo con bé về.
-Xe đíu gì mà xóc thế hả anh Chén
-xe đạp,cô này,hỏi lạ
-Chén xót tiền bơm hả
-ko,điên à
-thế tối nay đi chơi với tớ nhé
ẶC,
-tối nay tớ bận rồi
-đàn ông gì mà kém,xií
-ai
-tự biết
-khinh tui à
-đâu có,xií 
-vậy bây giờ muốn thế nào
-tối 8h,chờ ở cái xe dưa nhà cậu ấy,ko đi nghỉ thì chơi với tớ luôn nhé
Nó nhảy xuống xe,chạy vô nhà,Ôi đời đen vãi LÔNG lách,tiền đã đéo có lại còn chơi với bời.Em về nhà mặt như đưa đám.Bới trong đống quần áo không có bộ nào ra hồn,đành diện tạm cái quần bò xanh chấm bi,rách đũng và cái áo phông màu hoa cứt lợn.Chạy qua chỗ thằng Tỉu mượn được đội tông lào mà nó mới mua hôm kia,nó đéo cho mượn các thím ợ,thế là em đấm cm vào tờ rim của nó,nó nhả ra luôn,mình cầm đôi dép chạy đi.Đằng xa vẫn còn tiếng ăng ẳng của thằng Tỉu chửi mình vọng lại.kệ mia vì mối tình đầu ta phải hi sinh tất cả

Mình đánh con xe 5 tạ ra GIẢI Phóng,treo xong cái bảng Dưa Hấu,thì ngồi lôi cái túi tiền của mẹ mình ra đếm.Hơn một triệu...toàn tiền lẻ,hôm nay quyết giới hạn tiêu chỉ 200 ngàn...7h30 tối thằng Tỉu ra đòi dép,em nói có tiền chẵn không đổi cho em,100 ăn 1,tiện thể thuê 5 nghìn đôi tông,nó đồng ý đổi cho em 5 tờ 2 lít.Em cũng nhờ nó trông hộ xe dưa luôn.

8h tối,em ấy ra,đi hẳn cái âybờnết trắng,đm em tưởng đi lanh quanh trà đá,thuốc lào thôi cơ mà như này khổ rồi.Con bé mặc cái áo đằng sau mỏng như cái màn ấy,áo gì giống cái yếm,trước kín sau hở.Lại còn thêm quả quần toóc, như cái xi líp,lộ ra bộ giò lụa trắng phau phau.
Nó bảo Chén đèo em đi,em cũng đèo,nhưng chưa đi xe ga bao giờ,lúc đi nó cứ giật giật,hai quả dưa hấu trái mùa của con bé cứ chạm vào lưng em..SƯỚNG!!!
Lâu rồi cũng quen,
-Anh Chén ơi
-ơi
-anh hát cho em nghe đi
Ôi thầy u ơi,từ cái hồi cha sinh mẹ đẻ em có bao giờ nghe nhạc đâu,trừ cái bài Quốc Ca hay hát ở trường còn thuộc.Vậy là hát cho em ý nghe luôn,mà theo thói quen vừa hát bài này em phải đưa tay lên đầu chào cờ mới hát được.Mọi người xung quanh nhìn mình với con mắt ngưỡng mộ,vừa đi xe vừa hát vừa Chào cờ.Con bé lại dúi vếu vào lưng mình.
-Cái anh này khùng quá
Thêm một lần phê mới,nó chỉ trỏ một hồi cũng đến phố HÒA MÃ dừng chân tại một nhà hàng có tên rất kêu.... BÁNH MỲ,đéo mẹ ăn bánh mỳ thì ra cm nó vỉa hè mà ăn,ăn ở đây chi cho mắc tiền.Mà từ bé em tới giờ em ghét ăn giống bánh mỳ lắm,vừa khô vừa nhạt.Thích nhất là ăn bánh đúc,nhớ hồi 5 tuổi sinh nhật,mẹ làm cho mình cái bánh sinh nhật bằng bánh đúc,trên thắp 5 nén hương,à không phải..mà là 5 cái nến bàn thờ to tổ bố,cả nhà ngồi quay quần bên nhau cắt bánh,chấm nước mắm ăn y như thật.

Vào cái nhà hàng,nó dẫn em vô trong một căn phòng nhỏ toàn sắt,em tưởng là phòng hun,vậy rồi em chu cái mỏ về phía con bé,đúng lúc cái mỏ vừa chạm tới màn tóc nâu,thì cửa mở ra,em thu mỏ lại,hôm qua mới biết đó là cái thang máy.
Vào bàn con bé gọi phục vụ làm cho 2 xuất Bánh Mỳ Bò Bít Tất,em nghĩ bụng,con điên này cơm bò ko gọi,gọi bít tất của bò để cho thằng bố mày ăn à!!!!!

Hóa ra không phải món này ngon hơn em tưởng,vừa dai vừa mềm,ăn phê vãi lúa.Nhưng ăn phải dùng dao với dĩa, em ko biết xé,nó xé hộ em luôn,thỉnh thoảng con bé nhoẻn miệng cười,2 đứa nói chuyện về học hành,gia đình,chuyện dưa hấu.Ăn xong xuôi,em mới ngước lên cái bảng giá đặt ngay trước mặt...Bò Bít Tất 150 nghàn\xuất.Ôi má ơi,vỡ con mịa cả kế hoạch rồi

2 xuất 300k.huhu

Tim em đập thình thịch,hồi hộp xen cùng sợ hãi.Còn bé gọi tính tiền..Phù! may quá,em ấy trả,con bé xem xem 1 hồi rồi đưa cho em
-Anh ơi 350 ngàn
Hai cốc trà chanh 25 ngàn chua loét,xót tiền wá,nhưng quýt làm thì cam chịu,rút 2 tờ 2 trăm mà tay run run, cả đời em chưa tiêu cái gì lớn như thế!
**tiếp 24/7
Mấy thím hôm qua cũng hỏi em là sao đi chơi nhanh thế,đâu có,đây là tối hôm 19/7,đó là cái ngày ác mộng và đen tối nhất của đời em các thím ợ.

Tua lại lúc 9h30 thứ 5 tuần trước..Lấy xe ra khỏi quán,em muốn về,ko chịu được nữa,lúc này cho dù con bé có vạch dưa mà ném thẳng vào mặt em bảo là:"đấy của nhà mày đấy ăn cm nó hết đê" thì em vẫn nhất quyết 2 từ:" ĐI VỀ". đàn ông nói là làm
-Bây giờ về nhé
-ơ hâm à,chơi gì mà mới 9 rưỡi đã về
-anh còn bán dưa em ơi
-nghỉ 1 buổi thì chết ai nào
-còn cái xe 5 tạ
-kệ cho thằng Tỉu trông đi
-ko được 
-thôi mà,lát nữa em đềnn..
Đền cái gì nhề,dưa hấu trái mùa à,bố cóc thèm nhớ.Đang nghĩ,bỗng dưng con bé ôm chặt em từ đằng sau,đưa hai tay lên vuốt ve đùi em,rồi dần dần..dần dần..tiến tới cái tờ rim của em,vuốt 1 phát xuống đáy quần.Quần em thì bị rách một tí ở đũng,may mà quả ấy em quách tỉnh chỉ nhẹ nhành gỡ tay con bé ra bảo là
-thôi,bỏ tay ra đi,anh còn lái xe
Các thím có thấy em khôn không,nhắc lại cái quần rách,trước lúc hẹn hò mẹ em cho 35 nghìn đi mua quần,bà dọa ko mụa được thì về lằn mông vì tội bất tài vô dụng,vậy là em tung tăng ra chợ,ôi nhiều loại đẹp quá cơ mà toàn 3,4 lít.em hỏi cô bán hàng có loại nào 35 nghìn không, thế là cô dơ ra 1 cái màu đen nhưng mà hơi bé em hỏi bé thế này thì mặc như nào được,bà bảo cứ mua mặc vào là sẽ rộng.Vậy rồi em mua,chạy vào nhà khoe với mẹ,bà ấy quạt em 1 trận."đm thằng ngu này mày mua quần tất để tế cái thằng cha mày lên à",Ôi em xanh mặt,mẹ dữ quá,bây giờ bà ý biết thêm cái chuyện em ăn trộm tiền dưa của bà để đi chơi với gái thì em chết mất.

Trở lại với chủ đề chính,con bé chỉ em đường ra hồ Gươm,ội đẹp lắm các thím ạ,làm em quên luôn nỗi bực dọc trong người,sau rồi em với nó gửi xe,đi chơi lanh quanh,ăn kem,uống trà sữa.Tiếp đến nó bắt em đi đến 1 cái xốp quần áo ở hàng Bông mua cho nó 1 cái áo mỏng như tờ giấy,5 lít các thím ạ,lúc trong cửa hàng em chỉ muốn nhảy lên đá vỡ cm 2 trái dưa héo của con mụ bán hàng,can tội quảng cáo vớ vẩn,làm bố mày âm tiền.12 giờ đêm,em với nó đi về,trên đường về,nó tiếp tục ôm em và hỏi:
-anh Chén ơi
-ơi
-anh mệt không
-ừm cũng hơi mệt đấy
-thế anh em mềnh tìm cái nhà nghỉ nào nghỉ tạm,sáng mai hãy về nhé
Đéo mẹ,em nghĩ lại định dụ tiền mềnh đây,thế là em từ chối bảo không,mai 2 đứa còn phải đi học

Nó trả em về với cái xe 5 tạ yêu quý,vụt đi,thằng Tỉu phấn khởi,trên tay cầm nửa quả dưa chạy ra
-anh Chén ơi anh về rồi đấy à
-ờ về rồi,mày ôm quả dưa đi đâu thế
-đi vứt thối mẹ nó rồi, mà anh trả em đôi dép lào
Em nhìn xuống dưới chân,còn mỗi 1 cái ợ,cái còn lại chắc để quên trên cái gác chân xe con bé.
-thôi đm tao làm mất 1 cái rồi 
-ơ,đéo biết anh đền em đi
-bao nhiêu
-40 nghìn
Em rút cái dép ra,móc túi còn mỗi 20 cành các thím ạ,em đưa giả nó,mất một cái thì đền 20 nghìn,nó chửi em,bốc một miếng dưa ném thẳng vào mặt em.
-ơ cái thằng mất dạy này sao mày lại ném dưa thối vào mặt ông thế hả
-thằng chó mày mới mất dạy ấy
-á à,mày là đệ mà lại dám chửi cả sư huynh à,hôm nay ông sẽ dạy cho mày 1 bài học con ạ
Hai thằng nhảy vào đánh nhau,gần 15 phút,nhưng suy cho cùng đánh nhau về 1 đưa con gái thì ko nên,vậy là em hứa sẽ trả cho nó hết nợ với lãi suất 50%1 tuần
Em đánh cái xe 5 tạ về,1 triệu đã không cánh mà bay,nếu mà quy ra dưa thì cả tạ chứ chả ít.Một tay cầm vô lăng,một tay đưa miếng dưa lên gặm,nước mắt ứa ra,trong lòng nghẹn đắng,cố chạy xe thật chậm,tự hỏi mềnh là cái cuộc đời nó sẽ trôi về đâu.
**tiếp 25/7
Vừa đội mưa ra quán xong,đọc lại mấy cái nhận xét của các thím nói em chém ghê quá,ko tin được.Em đính chính lại truyện em viết là sự thật,thím nào ko tin thì kệ

Trở lại cái đêm ấy,em đỗ con 5 tạ vào sân,bố mẹ đã ngủ hết,em lấy sách vở,kê cái ghế ra đầu ngõ học,đầu ngõ có cái bóng cao áp mờ mờ ko đủ ánh sáng,em cầm thêm cái đèn ác quy đặt lên vách tường,soi vào vở.

Cái đèn này gắn liền với tuổi thơ của em.Dưới quê đêm nào em và thằng Tỉu cũng cầm đi soi cua ốc,vớt trộm bèo cho lợn ăn.Ngẫm lại mình bây giờ thấy đổ đốn quá,có 2 tháng trời lên thành phố...dám cầm cả 1 triệu đi bao gái,chả trách mấy chị ở dưới làng em lên đây học,đi 1 về hẳn 3.
Thằng Tỉu cũng lục đục bê cái ấm nước chè tới
-vẫn chưa ngủ à
-ờ chưa
-anh với con bé đi chơi vui ko
-vui cái đéo zề,toi mất tạ dưa
-ko sợ u Xuyến mắng à
-sợ,nhưng lỡ rồi biết làm thế nào
-em khuyên anh nên bỏ nó đi.....gái thành phố khó chiều lắm
-ừm... anh cũng đang tính,chỉ có chú mới hiểu được anh

Em nhấp ngụm nước chè lên miệng,thấy ngai ngái,nhổ toẹt xuống đất
-đéo mẹ chè từ hôm kia à
-vầng.
-đm sao mày còn bê ra đây làm cái zề
Thấy mặt em nóng quá,nó bê cm cả cái ấm lẫn quyển vở chạy hộc tốc vào trong,rơi cả dép.
Hôm sau tới lớp,con bé tự dưng tốt với em lạ thường,mua nước cho em uống nữa,nó hẹn em tí ra quán trà sữa tâm sự,ặc..mày vẫn chưa chán hả con,chăn bố mày đến đồ lót chẳng còn mà đeo mà vẫn hẹn với hẹn.Em từ chối,nó nắm tay em năn nỉ,thế đéo nào mà em lại đồng ý,hay là tại con bé xinh quá.Cuối giờ em qua vay tiền thằng Tỉu.

Đến quán,con bé hỏi:
-Sao cứ ngồi yên thế? có muốn nói gì với người ta không?
-ơ cậu rủ tớ ra đây mà
-ừ,tối qua chơi về vui koh
-Vui cái con mẹ cháu à
-ơ cái gì đấy
-ko ko,tớ bảo mẹ là đi chơi với cậu về vui lắm cơ
-trước tới giờ tớ thấy Chén rất tốt với tớ
-thật á
-ừ,kèm tớ học này,quan tâm tớ này còn dắt đi chơi với mua đồ nữa,mà không có đòi hỏi cái gì hết ấy.

Em đéo nói được gì, kệ mẹ cho nó tán tỉnh,lúc đấy thú thực với các thím là đang xót tiền,bố bảo cũng đéo dám tán gái,tán mà đổ thì có mà bốc cám mà ăn.Cuối cùng thì em với nó đi về,dĩ nhiên tiền trà sữa là em giả.
Bấy giờ em cứ tưởng em ấy yêu mềnh thật,đèo em ấy một tay lái xe,một tay sờ đùi,cơ mà sướng phết.Tới cửa nhà con bé,nó quay mặt hun em một miếng vào má.
Làm em "dải cả cứng"
-Tớ vào đây,bai bai......À quên,Chén học hát đi nhớ,mai hát cho tớ nghe,ko là đấm lòi mắt đấy
Hờ hờ em đi về nhà,trong long vui sướng thì bất ngờ thấy mẹ, 2tay chống nạnh chờ trước cổng.Em quay đầu xe chạy,ông già đéo biết từ đâu xộc tới,đạp em ngã con mịa xuống vệ đường,bà già chạy ra cầm đòn gánh phang tới tấp, ông già đạp một phát vào mặt em,em ngất tại chỗ.Lúc mở mắt dậy thì thấy mình đang ở trạm y tế,bên cạnh là thằng Tỉu.
-Thánh họ nhà mày nhớ
-ơ tỉnh rồi à
-thằng đàn bà,mày thích mách lẻo không
-tao cứu mày,mày còn ko cảm ơn
Sau đó em được biết, nó bảo với mẹ em là em đánh lô xịt mất 1 triệu.ĐKM thằng ngu

**tiếp 26/7
Đọc đến đây thì các thím cũng biết bố mẹ em ác như thế nào rồi đúng ko,nhưng mà phải ác thì em mới nên người được.Nghĩ lại cũng may thằng Tỉu nó nói xịt lô nếu nói đúng thì ba má em lên tận trường để chửi con bé kia mất.Bổ sung thêm là có thím đã chụp được ảnh và bảo đó là em,thề là không phải nói điêu cả nhà em chết,tội nghiệp cho cái chú trong ảnh,bị em vạ lây

Trở lại câu chuyện,chiều hôm đó em về nhà với cái má băng một miếng,chắc các thím cũng đoán được việc gì đã xảy ra rồi đấy.Bố bắt em úp mặt vào tường,dùng cán chổi đánh em chục phát,rồi ổng bắt em hứa
-huhu,bố mẹ ơi con hứa lần sau con không thế nữa
-thế cái gì
-thế là không bao giờ đánh lô,ko đi chơi quán nét,học hành chăm chỉ,phụ giúp việc nhà,huhu
-thật không
-thật ạ
-được rồi lần này bố tha,mày còn thất hứa thì tao đuổi ra khỏi nhà nghe ko
Cuối cùng bố mẹ cũng tha và đi làm trước,lúc đó khoảng 8 rưỡi tối,em định học bài cơ mà đau mông quá nên ra quán nét viết tâm sự lên voz.
9 rưỡi tối em ra trông xe dưa cho ba má,đi qua nhà con bé Y,con bé nhìn thấy cũng mò ra chỗ em,lúc ấy bố mẹ đã về ngủ hết,
-òa.Nó hù em từ sau lưng
-ối ồi ôi,con chó nào hù ông đấy
-ơ,Chén bảo ai là chó
Đéo biết nó giả ngu hay ngu thật nữa,chửi thẳng vào mặt mà còn ko biết.Em xin lỗi nó,kê cái ghề cho nó ngồi cùng
-sao mặt chén lại băng thế này
-chiều nay tớ gặp cướp,trên Phạm Văn Đồng,đang lái xe đưa hàng trên ấy về,thấy một chị bị hai thằng đi xe máy nó giật túi xách,ko quản tính mạng tớ úp vỉa cho 2 thằng ấy vào vệ tường,bọ nó đấm tớ một trận,tớ nằm một đống,cái chị đi đi đường đến chửi vào mặt tớ : "sao mày ngu thế hả em"
-ơ sao lại vậy
-túi của con mụ ấy chả có gì,đeo cho oai,chính mồm mụ ấy nói với tớ
-ghét cái bọn đấy
Nói xong con bé hôn nhẹ lên cái má bên kia của em,mội mềm ế như cái phao câu ấy,nó tựa vào vai em,hạnh phúc lắm các thím ạ.Bỗng nhiên thấy buồn đái quá kêu nó đi về đi,mặc dù trong lòng vẫn muốn ngồi tiếp.
-nhớ mai hát cho tớ nghe đấy nhé
-ờ biết rồi
Đợi nó đi hẳn,em chạy ra vệ đường tàu đái rồi về,lúc lên xe thấy cái đĩa CD trên ghế,dự là bố mới mua,em mở lên,nhạc hay thật,có cái bài "đi âu âu"của anh Lương Gia Huy,em học thuộc để mai hát cho nó nghe.
Hôm sau tan học,lúc đèo nó về
-Chén hát cho tớ nghe đi xem nào
-ừ
-nhanh lên
-Lần đầu gặp em anh chĩ muốn kêu lên là đi âu âu,và lần gặp sau anh cũng chỉ kêu lên là đi âu âu...
Hát xong con bé hỏi là muốn âu âu thật à,em đéo biết âu âu là gì,nên cứ ờ bừa 1 tiếng,nó hỏi tối nay nhà Chén có ai không.Tối nay ông bà già tớ về quê lấy dưa, sớm mai mới lên,con bé hỏi tiếp cái địa chỉ nhà em,em cũng cho nhưng mà hơi lăn tăn.
Miêu tả lại cái xóm trọ nhà em,ngõ bé tí,toàn dân tứ xứ về nên mất dạy lắm,ngày nào cũng chửi nhau,đéo biết chó má nhà ai thả ra,ỉa bậy lung tung,như cái bãi mìn ấy,em mà đến thì ngại bỏ mịa,với lại nhà em là nhà đi thuê, vừa bé vừa hôi,ko biết có phiền gì không.
Độ 6 giờ tối con bé đến,em đang ỉa,
-Chén ơi,cậu có nhà ko
-có có
-tớ trong này
-eo,đang đi vệ sinh à,sắp xong chưa
-rồi cơ mà cậu lấy cho tớ cuộn giấy vệ sinh bên cạnh cái nóc tủ lạnh,phòng trọ thứ 3 bên tay trái với
Sau khi lau chùi xong thì em đi ra ,con bé mua 1 hộp Gà Cây ép xi,2 đưa ngồi gặm,15 phút sau thì xong
-bây giờ làm gì hả Chén
-ko biết
-âu âu nhớ
-âu âu là cái gì,nghe nhạc á
Nó nheo mắt nhìn em,tát em 1 cái"...giả ngơ này",đẩy em vào góc tường,lột áo,cửi quần dài,đéo mẹ, em không ngờ số phận mình lại bất hạnh như thế này,trên người còn mỗi cái quần đùi hoa xuyên chi 2 tuần thay 1 lần.
18 năm em giữ gìn không ngờ vì 1 bữa gà cây ép xi mà bao nhiêu công sức đổ xuống sông xuống biển.May lúc đó thằng Tỉu nó đạp cửa đi vào,trên tay cầm bát cơm với hộp ruốc
-Này u Xuyến điện bảo tao mang cơm cho mày
Vừa dứt câu,nó trợn tròn mắt,mồm há ra,nước dãi chảy cả vào bát cơm của em.Ba đưa nhìn nhau,con bé khoác vội cái áo,chạy ra ngoài.Thằng Tỉu đưa cơm cho em,kêu ăn đi ,còn nó thì chạy nhanh ra ngoài.Không biết hôm sau có chuyện gì mà con bé dỗi không nói chuyện với em nữa.
p/s:em đi bán dưa đây Kể đến đây thì em thấy mình hư hỏng lắm rồi nhưng mờ vẫn cố gắng tiếp tục sau này nhìn vào cái thớt tâm sự của trai tỉnh lẻ say nắng gái thành phố mà hối hận.
Con Y nó dỗi em cả ngày hôm đó,em hỏi nó cũng ko trả lời. Giận à,kệ cm em đấy,anh có làm gì đâu.Tối về ra ngoài đầu ngõ hóng mát,thằng Tỉu lom khom bê bộ cờ tướng với ấm chè đến
-Làm 1 ván nhớ anh Chén
-ờ nhưng từ từ đã cho tao hỏi mày cái này
-anh hỏi đi
-mày có biết sao con bé Y nó giận tao ko?
-có,tối qua,lúc em mang cơm cho anh ăn ấy,gặp con bé với anh áo sống hớ hênh dự là đến ko đúng lúc rồi,em mới chạy ra ngoài,thấy con bé dẫm phải bãi cứt to tướng ở giữa sân ngã mẹ xuống đất,nó đứng dậy lấy xe về thẳng,em cầm xẻng hót xong vào học bài
-thảo nào,mấy con chó xóm mình đểu vãi,toàn rình sân dãy trọ mình ỉa
-chó nhà bà Xoan đấy,nhà có 2 mẹ con mà nuôi tận 4 con chó
Tối hôm sau hai thằng đi đánh bả mấy con chó đấy.Sáng sớm đã thấy mụ đứng trước cổng déo tên mấy thằng chộm chó lên mà chửi
Đến lớp con bé vẫn ko nói nửa lời,em chủ động xin lỗi luôn
-Này,tớ xin lỗi Y nhé
-có làm gì đâu mà xin lỗi
-đi,làm lành nhớ
-phải có cái gì chớ
-mấy hôm nữa tớ chở đi chơi nữa nhá
-ko bít ,đừng để tớ leo cây là được,đồ ngốc
Sướng quá các thím ạ,trong giờ hai đứa cứ cầm tay nhau mà ko muốn buông,tối về trông dưa thấy con bé xách nước mía ra cho mềnh,mua cho em 1 cái mũ,2 đưa ngồi mút nước mía
-trưa thấy Chén đội cái mũ rách quá,tớ mua cho này
-ha ha,lần sau ko phải thế,tốn tiền lắm,bao nhiu đây
-2 trăm
-eo ôi,thôi ko dám nhận đâu này
-ko nhận là dỗi
Con bé dễ thương quá,khách đến mua dưa nó còn phụ em bê dưa cho người ta sờ nắn,ăn thử cơ ạ.Em thấy nó cũng thật lòng với em,10 giờ tối vãng khách em chở nó đi chơi,bằng ô tô riêng,oai không!Tất nhiên là em đâu có ngu mà đi ăn với lại đi xốp binh,chở lòng vòng hóng mát thôi.Nó đòi em vào chỗ nọ chỗ kia mà em đéo đồng ý,lúc về thấy mặt xị cái thằng cụ, như nhà có đám.

Nhắc đến đám lại nhớ cái hồi lớp 9,bố ông hàng xóm mới mất,em với thằng Tỉu tới ăn trực bị nó chửi,bực quá 2 đưa mới vào trong nhà,cướp mi cờ rô của ban tang lễ
-chũng cháu xin chia buồn với gia đình,trong không khí u ám,tang tóc,đầy một màu đen u ám này,chúng cháu xin chia được hát 1 bài như để tiễn đưa hương hồn ông về nơi an nghỉ cuối cùng tai nghĩa trang quê nhà

-Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng..hai..baa
Mấy đứa cháu trong cái nhà đó đuổi em gần chết,thằng Tỉu bị đánh cho tím mắt,em may ko sao,đám zai làng nó khen bọn em quá trời.
Về tới cửa nhà con bé thì đã 12 giờ đêm,con bé hơi bực em,kệ đời coi như không biết.Tối hôm sau đánh xe dưa từ chợ Trương Định về thấy một anh đi Ét Hát đèo 1 em chân dài dáng trườn,quần tooc áo ba lỗ,cái mông quen quen,vượt lên thì đúng là con bé rồi.Về nhà không sao ngủ được,thằng Tỉu chạy sang rủ đi bán dưa,thấy cái mũ treo trên tường hỏi mua bao nhiêu đây.em bảo hai lít,nó chửi em chém gió,hôm qua đi chợ vào hỏi có 30 nghìn,chưa mặc cả.Có vài thím bảo truyện em đang thiếu tính hài hước đi,ko phải mà đó là sự thật,có như nào em sẽ kể nhiêu đó,nhưng đây là tâm sự,xin đừng bảo em chém gió.
Buổi sau tới trường có bài kiểm tra 15 phút Hóa,đương nhiên là em làm hộ rồi,con bé mặc cái áo chẽn,vươn vai,hít thở,nhìn chắc chắn lắm,em đoán là hôm qua làm việc vất vả đây mà,còn việc gì thì em đếch biết và chả quan tâm.Mùi con gái thơm thật đấy,thơm hơn cả mùi thịt chó mắm tôm,ngồi gần hít hít mà lê tê phê.Con bé hỏi em là tối nay có đi chơi ko,em từ chối
-thế Chén hết thích tớ rùi à
-đâu
-sao suốt ngày lảng tránh tớ
Bây giờ em mới hiểu được sức mạnh của tiền,tiền ghê gớm thật.Mấy đứa bạn trong lớp em cũng cặp toàn với các anh mặt già như rễ cây để moi tiền đấy thôi.KO hiểu dư lào mà con bé nó lại chọn mềnh,1 thằng bán dưa hấu.
Giờ về,em gặp con bé nói chuyện với 1 thằng trước cổng trường,lúc đầu đoán là anh em.Đoạn thằng đi ÉT HÁT định đưa môi hôn má con bé,em rút ngay quyển vở ra,che má nó lại,2đưa thơm nhau qua quyển vở.
Thằng kia phát khùng với em.
-Cai đệch mẹ mày làm gì đấy
-ơ 
Con bé Y nó xin lỗi bảo đấy là bạn em,nó ghé miệng nói nhỏ vào tai thằng kia,nhưng em vẫn nghe thấy:"Bạn em nó bị điên đấy anh ạ"
Ôi bực vãi cả luyện,em hét toáng lên.
-Cái gì,cậu nói cái gì,bảo ai điên hả? hả?
-ơ tớ đâu nói cậu
-thế vừa nói cái gì vào tai thằng chó kia thế
-ĐMM bảo ai là chó
-tao bảo mày đấy,tai mày cướp người yêu tao 
-ai người yêu mày
-nó,con chó kia kìa
Con bé đẩy thằng ÉT HÁT lên xe,đôi gian phu dâm phụ biến đi nhanh chóng.Thằng Tỉu đạp xe tới chở em về,đi được nửa quãng đường gặp ngay thằng ÉT Hát,nó đạp 2 bọn em một cái,Thằng Tỉu nhảy xuống xua tay
-em không quen nó đâu anh nhớ
Rồi chạy cmn mất,để lại mình em,bị đánh cho to đầu.Nó còn chửi thêm câu nữa 
-liệu hồn mà tránh con Y ra,thằng nhà nghèooo
Đệch mày nói thế nghe được à,nghèo cũng có cái giá của nghèo chứ,thù này ông quyết sẽ trả thằng mất dạy
Tối về đau ko đi làm được,Tỉu nó bê sang cho em 1 bát cháo hành,bảo ăn đi cho bớt nóng,em cũng ăn,khen nó 1 câu"chỉ có chú mới tốt với anh",nó không nói gì lẳng lặng bỏ ra ngoài ngồi.Em bước theo
-Anh Chén ơi
-Gì
-mình lên thay đổi thôi anh ạ
-anh ko hiểu
-em yêu 1 đứa khác lớp,tỏ tình nhưng tạch rồi,nó cũng theo 1 thằng nhà giàu xe ga,điện thoại xịn
-hờ hờ,nín đê,có gì phải buồn cơ chứ,rồi anh sẽ có cách giúp mày
-thật à
-ừ đúng rồi đấy
-em thương anh lắm,Chén
-ừ anh cũng thế,
-chỉ có đàn ông mới đem lại hạnh phúc cho nhau anh ạ
-anh yêu em
-em yêu anh
2 Thằng ngồi ngoài hiên ôm nhau mùi mẫn,tình cảm,lãng mạng,sao trên trời lấp lánh ,gió hiu hiu thổi,mây nhẹ bay.Trong lòng... em thấy mình hạnh phúc vô bờ

............
**tiếp 28/7 lần 2
Bây giờ mọi người đang thắc mắc tại sao em với thằng Tỉu yêu nhau được nhỉ.Nhầm toa,chỉ là do 1 phút nhất thời lên 2 đứa mới ôm ấp đấy thôi.

Sáng hôm sau em bỏ học,nói với mẹ là được nghỉ để được đánh con xe 5 tạ về quê lấy hàng thăm nội 1 thể.Đường về quê em dài 200 ki lô mét,chạy xe mất 4 tiếng.Thực sự bây giờ em cần 1 nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi,xóa đi biết bao kỉ niệm của em với Y.Con bé đã lừa dối tình cảm của em quá nhiều rồi.Về quê với nội,nội mới là người yêu em nhất
Cái xe 5 tạ bon bon trên con đường đê gồ gề,Thằng Quyến (bạn cũ)gõ nhẹ vào tấm kính xe,em nhận ra nó.Tóc vàng chóe,chổng ngược,đi cái xe Ếch Chai Tơ sành địu.Nó ghé mồm qua tấm cửa kính
-Tối qua nhà tao nhậu nhớ
Em khẽ gật đầu,rẽ sang con dốc điếm đê 37.Cái xe tiến tới sân nhà nội em,nội đang ngoài vườn xem giàn mướp... bước vội chạy ra ngoài,cầm cái nón vẫy vẫy
-Chén chén à
-bà ơi,Cháu chào bà
-thằng Chén,mày mới về hả 
-dạ vâng
-cha bố anh mới đi có 2 tháng mà lớn quá,bà ko nhận ra.
-hì hì,bà ở nhà khỏe không
-bà khỏe
-bà ơi,cháu nhớ bà lắm
-Thế chắc mình anh nhớ tôi không đấy,vào nhà đi con,rồi đi tắm,bà đi nấu cơm cho mà ăn nhớ.
-vâng ạ
Cuối cùng em cũng trở về quê ạ,sướng quá,nhà ngói,vườn cây,giếng nước,ao đình.Ha ha,hôm nay bà nấu món canh lươn,món mà mình thích ăn nhất.Trưa nằm ngủ,mơ màng nghe bà kể chuyện thì thấy ông cán bộ xã tới chơi
-Bà Huê có nhà không
-ôi bác phó chủ tịch,quý hóa quá,mời bác vào nhà chơi

Em thì đi pha nước,lượn lanh quay trong nhà có nghe loáng thoáng câu chuyện như này.Quê em được nhà nước quy hoạch làm đường cao tốc liên tỉnh,ông phó chủ tịch xã đến vận động từng hộ giao nộp đất ruộng thuộc diện quy hoạch,đồng thời được đền bù tiền.Ngày xưa mỗi người được phân 1 sào đất,1 sào bắc bộ bằng 360 mét vuông,ông em mất đi để lại cho bố em 1 sào,bố em có 2 sào,lúc sinh ra em thì em được phân 1 sào nữa.Đất của em được phân cũng thuộc vào diện quy hoạch ấy ạ.Các thím biết đấy cơ hội ngàn năm có một,em cố ra nịnh bà em bán đất,mà đó là đất của em mà,năm nay đủ 18 tự quyết được rồi.Em vịn ra đủ lý do,thua kém bạn bè,chưa có xe máy này nọ,bla bla để bà đồng ý cho em bán đất và giấu vụ này khỏi bố mẹ em.Ông cán bộ hẹn em với bà chiều cầm sổ hộ khẩu đến ủy ban kí một số thứ ,lấy tiền,đơn giản như vậy thôi.

Tổng cộng là 35 triệu tính ra thì gần 100 ngàn 1 mét,em ôm cả cục tiền mà lòng sướng tê,haha.Tối nay đi lấy dưa hấu,tiện thể qua nhà thằng Quyến nhậu luôn.Đm các thím ợ,nó làm cái món giả cầy bằng thịt MÈO đen cộng thêm mấy con DƠI hấp lá dong ,bắt trên nóc chùa,*** cứ phải gọi là kinh vãi luyện.Thằng Quyến về lần này cũng là chuyện đất cát,nó bỏ học từ năm lớp 9,6 tháng nay lên làm cho ông anh họ trên ấy.Hỏi ra mới biết là nó đi chở cave,cho thằng anh nó,mới 6 tháng đã mua được cái xe máy,siêu thật

Sáng sớm em chào bà lên Hà Nội với biết bao dự định báo thù,hấp diêm đã lên sẵn kế hoạch trong đầu.
Y ơi mày chết với tao con ạ